Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

Tết nguyên đán kinh hoàng của gia đình bị tạt Axit

ANTĐ - Chưa bao giờ gia đình anh Nguyễn Quốc Tuấn (SN 1974, nạn nhân vụ tạt axit tại Gò Vấp) lại nghĩ đến một cái tết buồn thảm, tan nát như thực tế đang xảy ra.
10 ngày qua, từ khi vụ tạt axit kinh hoàng xảy ra, bà con nội ngoại gia đình anh Nguyễn Quốc Tuấn thay phiên nhau túc trực tại Bệnh viện Chợ Rẫy và Nhi Đồng 2 chăm sóc cho anh Tuấn, chị Xuân và cháu Nguyễn Quốc Huy Bảo (SN 2007).
Giọng run run, mắt ngấn nước, bà Phạm Thị Kiệu (mẹ anh Tuấn) bộc bạch: “Ngày đưa ông Táo về trời, Tuấn gọi điện nói năm nay sẽ dắt vợ và hai con về ăn tết nguyên đán với bà nội. Nó còn hỏi tôi cần gì nó sẽ mua về… Vậy mà đùng một cái tôi nghe tin cả gia đình con bị hàng xóm tạt axit. Mặc dù cố trấn an tinh thần để không bấn loạn nhưng lúc lên đến bệnh viện nhìn con sống dở chết dở tôi chết lặng”.
Tết nguyên đán
Anh Tuấn bị mù hai mắt, mặt cháy đen và chi chít vết thương khắp người
Gia đình hai bên chia nhau chăm sóc, đi lại hai bệnh viện để thăm dò tình hình sức khỏe của dâu, rể, cháu. Anh chị, em gái anh Tuấn đã thay phiên nhau túc trực bên giường bệnh lo từng miếng ăn giấc ngủ cho chị Xuân và anh Tuấn.
Đau đớn trên giường bệnh, chị Xuân nghẹn ngào: “Những ngày qua, vết thương đau rát như từng vết dao đâm vào người nhưng cái đau đó không sánh bằng nỗi nhức nhối, lo lắng từng phút từng giây khi nghe người nhà nói chồng con đang quằn quại trên giường bệnh. Còn nỗi đau nào hơn khi chồng con mình mù mắt, axit làm chín da chín thịt một đứa trẻ mới mấy tuổi đầu..."
Chị Xuân bị mù một mắt và vết bỏng cũng không kém anh Tuấn
Khi vụ án xảy ra, ông Phạm Văn Gọi (57 tuổi, ông ngoại cháu Bảo) cũng ngày đêm túc trực, đóng tiền viện phí cho cháu. “Mỗi lần nghe bác sĩ kêu tên là tôi rụng rời tay chân, vì những ngày trước tết nguyên đán có khi sức khỏe cháu tôi rơi vào trạng thái không ổn định. Ơn trời mấy ngày qua sức khỏe của Bảo đã tiến triển tốt, cháu đã đi vệ sinh được. Giờ tôi chỉ mong sao con gái và con rể mau khỏe. Sống hơn nửa đời người nhưng đây là cái tết nguyên đán kinh hoàng nhất, mất mát nhất mà gia đình tôi phải gánh chịu”.
Những ngày nghỉ tết nguyên đán gần trôi qua, những người thân của gia đình anh Tuấn cũng phải đi làm, nỗi lo lớn của gia đình trong những ngày tới là không ai chăm sóc cho chị Xuân, anh Tuấn và cháu Bảo. Bà Phạm Thị Kiệu cho biết mấy ngày qua bà chạy đôn chạy đáo kiếm người nuôi bệnh, vất vả lắm mới tìm được một người chăm sóc cho chị Xuân.
Những ngày qua cháu Bảo cũng đau đớn chịu đựng
 
Thương gia đình nghèo gặp hoạn nạn, những người hàng xóm của anh chị cũng dành chút ít thời gian đến Bệnh viện Nhi Đồng 2-TPHCM thay phiên chăm sóc cháu Bảo. Bà Vi Thị Bông (đối diện nhà anh Tuấn) xúc động nói: “Tình người trong gian khó, gia đình cháu sống rất được lòng lối xóm nên khi vụ việc xảy ra chúng tôi người chút ít góp lại giúp Tuấn đóng tiền viện phí. Người ta nói "bán bà con xa, mua láng giềng gần" là vậy, mấy người già như chúng tôi không có tiền bạc gì nhiều nên dành chút thời gian thăm hỏi, chăm sóc cháu Bảo. Tôi chỉ mong sao cháu Bảo mau xuất viện để những cơn đau không hành hạ cháu nữa…”
Hình phạt nào cho kẻ thủ ác?

Về phần gia đình Lâm Tiến Dũng, những ngày qua, em gái của Dũng đang công tác trong ngành công an cũng đã đến bệnh viện thăm hỏi, động viên gia đình. Đồng thời cô này cũng đã thay mặt gia đình, gởi gia đình bị hại 80 triệu đồng khắc phục hậu quả.
 
Tuy nhiên một người nhà anh Tuấn chia sẻ: “Dù cho họ có bồi thường bạc tỉ cũng không thể trả lại hình hài cho gia đình con cháu tôi. Lúc gây án sao Dũng không nghĩ đến những hình ảnh đau đớn mà Tuấn đang oằn mình chịu đựng, cháu bé 4 tuổi cũng bị hành hạ bởi những cơn đau do axit gây ra. Tổ ấm và hạnh phúc của con cháu tôi giờ đang ở nơi nào?”

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Ngày Quốc tế Phụ nữ của một tuyển thủ quốc gia

8/3, ngày Quốc tế Phụ nữ như đã trở thành thông lệ là ngày mà một nửa của thế giới được tôn vinh, nâng niu, trân trọng. Cũng như phụ nữ khắp nơi trên thế giới, phụ nữ VN trong ngày này luôn được cánh mày râu quan tâm, chia sẻ, dành cho họ sự chăm sóc đặc biệt.
Nhưng đấy là với những người có đôi, có cặp, bạn bè, người thân ở bên để cùng nhau chia sẻ vui buồn trong cuộc sống, còn với các bóng hồng cô đơn, lẻ bóng hay các VĐV thể thao thì ngày quốc tế phụ nữ cũng chẳng khác nào ngày thường với những bộn bề, lo toan của cuộc sống và tất nhiên là guồng quay tập luyện hối hả.
Nếu xét về mức độ vất vả, khả năng chịu đựng và thích nghi với hoàn cảnh, cả những hạn chế trong các mối quan hệ với bạn khác giới, không gì hơn các cầu thủ bóng đá nữ. Là nữ VĐV thể thao vất vả một thì sự vất vả đối với các cầu thủ nữ còn tăng tới gấp ba, bốn lần.
Quanh năm dãi nắng, dầm mưa, hết tập luyện rồi thi đấu, nét nữ tính của các cầu thủ nữ cũng dần phai nhạt theo thời gian. Đành rằng, các cầu thủ nữ của bóng đá VN nếu so với các đồng nghiệp trong khu vực vẫn luôn được đánh giá là nữ tính, hiền lành và kiên nhẫn, bền bỉ, sức chịu đựng cao nhưng họ cũng là con người, âu khó tránh khỏi quy luật khắc nghiệp của tuổi tác cũng như thời tiết.
Bởi thế cho nên, dù hầu hết các cầu thủ khi tập luyện hoặc thi đấu trong điều kiện thời tiết nắng, nóng, họ rất tích cực dùng kem chống nắng và các loại mỹ phẩm hỗ trợ khác để bảo vệ làn da. Nhưng, để kiếm ra một nữ cầu thủ có làn da trắng mãi theo thời gian như cựu tuyển thủ Ngọc Châm là điều không hề đơn giản.
ngày quốc tế phụ nữ
Không phải nữ tuyển thủ bóng đá QG nào cũng giữ được vẻ ngoài đầy nữ tính như Ngọc Châm sau khi kết thúc sự nghiệp thi đấu
Ngọc Châm, cựu tuyển thủ của CLB Hà Nội Tràng An 1 và ĐT bóng đá nữ QG, giờ đã nghỉ thi đấu và cũng thôi công việc của một trợ lý HLV ở đội Hà Nội Tràng An 1. Công việc hiện giờ của Ngọc Châm là chuyên viên của Sở VH-TT&DL Hà Nội đồng thời làm bình luận viên bóng đá của Công ty Cổ phần Truyền thông và Viễn thông An Viên (AVG). Cùng với đàn anh, cũng là một cựu tuyển thủ bóng đá Hồng Sơn, Ngọc Châm đã tham gia bình luận một số trận đấu trong khuôn khổ giải VĐQG chuyên nghiệp V-League 2012 và sắp tới đây, khi  lượt đi giải bóng đá nữ VĐQG khởi tranh tại TP.HCM, Ngọc Châm sẽ chuyên tâm với công việc của một bình luận viên, đồng thời tham gia dạy kỹ năng bóng đá cho các em thiếu nhi. Đó là những công việc mà Ngọc Châm yêu thích, gắn bó với bóng đá, niềm đam mê cả đời của cô.
Câu chuyện của Ngọc Châm hay Hiền Lương, Hoài Thu, Bùi Thị Tuyết, Khánh Thu… trước kia và mới đây là Nguyễn Thị Nga, Văn Thị Thanh… hình ảnh hạnh phúc trong cuộc sống gia đình, có công việc như ý thời hậu sân cỏ suy cho cùng cũng chỉ là thiểu số trong hàng chục, hàng trăm mảnh đời, số phận éo le của các nữ cầu thủ.
Hầu hết trong số họ sau năm hoặc mười năm lăn theo guồng quay trái bóng trên sân cỏ, trong nước rồi nước ngoài thì cũng đến lúc phải giã từ sân cỏ. May mắn thì kiếm được một công việc liên quan đến sở trường, chuyên môn là HLV, tham gia công tác đào tạo cầu thủ trẻ, còn không thì cũng lại phải vất vả với cuộc sống mưu sinh.
Câu chuyện cựu tuyển thủ, thủ môn Kim Hồng từng phải bán bánh mì để kiếm sống cho dù không phải là hình ảnh tiêu biểu, đặc trưng cho cuộc sống của các cầu thủ nữ sau khi kết thúc sự nghiệp thi đấu nhưng vẫn là một dấu ấn khó phai mờ với những ai quan tâm đến họ.
Nhân ngày quốc tế phụ nữ, xin gửi những lời chúc mừng tốt đẹp nhất đến các bà, các mẹ, các chị, các em nói chung và các nữ cầu thủ, nữ VĐV thể thao VN nói riêng. Cầu mong mọi người thành công trong sự nghiệp, hạnh phúc ở cuộc sống để 365 ngày trong một năm đều là những ngày vui.

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Ngày đám giỗ đầu tiên của con gái Nhân Ái

“Con nằm đó gần trong gang tấc mà xa xôi ngỡ mấy ngàn trùng... Con ra đi trong lửa hồng rực cháy, trả cho đời một kiếp nhân sinh...” thoắt cái, con đã đi xa tròn 1 năm. 
1 năm - 365 ngày tưởng nỗi đau mang tên Nhân Ái đã lặng lẽ chìm theo thời gian. Nhưng không, càng gần đến ngày đám giỗ đầu của con, mắt các cha mẹ lại cay cay... Lòng rưng rưng nghĩ về con, nhớ về những thiệt thòi trong 10 tháng con có mặt ở nhân gian...
 
Con dùng cuộc đời khổ đau, ngắn ngủi của mình để dệt nên sứ mệnh cao cả: Kết nối và Thức tỉnh !
 
Bị bỏ rơi, con một mình lặng lẽ, chiến đấu với tử thần, giành sự sống. Một mình và chỉ một mình suốt bao nhiêu tháng ròng... 
 
Từ khi biết về đám gi con, hàng ngàn, hàng chục ngàn cha mẹ khắp mọi miền đã khóc, xót thương con. Từ Washington, cha Tuấn Anh ngày nào cũng gửi email về mong tin tốt lành từ con. Cha mẹ Tùng Loan của con từ Berlin thì "Sẵn sàng thuê chuyên cơ đón con sang chữa bệnh. Tốn kém bao nhiêu cha mẹ cũng không màng". Mẹ Hải Thanh từ Hải Phòng khóc nấc mỗi khi đọc những dòng tin từ con.
 
Tiền đổ về dồn dập để mong cứu được con. Từ một đứa bé không ai nhận, con trở thành cô con gái bé bỏng yêu thương của biết bao cha mẹ trong và ngoài nước. Hàng triệu con tim hướng về, cầu nguyện cho con vượt qua...
 
Nhưng hình như được đón nhận tình yêu thương dạt dào từ các cha các mẹ, con đã thỏa lòng khao khát bấy lâu. Ngày 6/9/2010, con nhẹ nhàng lặng lẽ rời khỏi cõi đời trong một buổi tối, chỉ một mình trong phòng cấp cứu bệnh viện Nhi đồng 2. 
 
Hơn nửa triệu người đọc và thổn thức trước tin "Trái tim bé Nhân Ái đã ngừng đập". Hàng chục ngàn comment dồn dập đổ về. Biết bao nhiêu bài thơ tiếc thương con đã làm cháy lòng hàng triệu cha mẹ trong và ngoài nước. 
 
Các ca sĩ hát tặng con trong lễ cúng 100 ngày của Nhân Ái
 
Trong số đó, bài thơ "Phút cuối bên con" được phổ nhạc, qua giọng ca của ca sỹ Hoàng Bách, Phương Thanh...da diết, từng lời, từng chữ trong bài thơ như cứa vào lòng người.
 
"Con ra đi hành trang nhẹ tênh, chú gấu bông với vài ba tấm áo. Bởi bao nhiêu, yêu thương, yêu thương con đã dành tặng bạn bè con..."
 
Thật không quá lời nếu nói con chính là Thiên sứ của tình yêu.
 
Nghe tin con ra đi, điện thoại của Dân trí như "cháy máy" vì hàng trăm, hàng trăm cú điện thoại ngập trong tiếc thương, nước mắt.
Một sự kiện chấn động mang tên Nhân Ái cũng là khởi đầu cho hành trình san sẻ tình yêu thương để "không còn con trẻ phải bất hạnh như con".
 
Di ảnh của Nhân Ái được các cha mẹ ở nước ngoài đưa về chùa Giác Hoàng, Hoa Kỳ
 
Hội cha mẹ Nhân Ái mau chóng được thành lập. Hàng ngàn cha mẹ đủ mọi ngành nghề có chung nỗi đau mất con đã xắn tay tìm kiếm và yêu thương trẻ bất hạnh.
 
Tiếc thương con, các cha các mẹ càng quyết lòng bù đắp cho những bé bị bỏ rơi, với ước mong "để trên đời không còn bé nào phải đau như con gái Nhân Ái".
 
Mẹ Phương (quận Bình Tân) của con "lao vào làm từ thiện như điên" đến mức sao nhãng việc cơ quan phải "nghỉ việc vô thời hạn". Ba Hậu của con thì nghe đâu có trẻ bị bỏ rơi thì bay đến...Mẹ Thủy (Đà Nẵng) thì ngoài giờ làm việc túc trực như một điều dưỡng của khoa Nhi, BV Đà Nẵng, thoăn thắt hết thay tã cho bé này lại bế bé khác ở phòng trẻ bị bỏ rơi.
 
"Nhân Ái đã làm thay đổi tôi", nhiều cha mẹ thốt lên như thế. Trước, các cha các mẹ dồn hết tình yêu thương đứa con mình dứt ruột đẻ ra, nay thì khác, bên cạnh tình yêu dành con mình, các cha, các mẹ dành nhiều thời gian để yêu thương những đứa con mang họ Nhân.
 
Thay cho các buổi đi chơi là những buổi cả nhà cùng đến làng trẻ mồ côi, để cha mẹ con cái cùng quây quần tiếp thêm hơi ấm cho trẻ em bất hạnh.
 
Trong tuần thất thứ nhất của con, mẹ Trang từ Hóc Môn đã nức nở "Cảm ơn con, cảm ơn con, Nhân Ái ơi. Con đã làm thay đổi mẹ. Mẹ cảm thấy xấu hổ vì lâu nay sống ích kỷ quá..."
 
Nỗi đau mang tên Nhân Ái giúp cho những nhà xã hội học thay đổi quan điểm, "Hóa ra không phải thời đại công nghiệp làm người ta chai lì, mất cảm xúc. Hóa ra, dòng chảy yêu thương vẫn tràn ngập trong tim nhiều bạn trẻ...".
 
Đặc biệt, có bạn điện thoại đến Dân trí thổn thức "Bọn em sống khá thoải mái, đã hai lần đi phá thai. Nay đọc về câu chuyện bé Nhân Ái, hai đứa em choáng váng. Nghĩ lại mấy đứa con không kịp chào đời, lòng ân hận, ray rứt khôn nguôi..." 
 
Trên comment, có chàng trai chia sẻ quyết tâm "Câu chuyện về Thiên sứ Nhân Ái khiến tôi suy nghĩ nhiều lắm. Từ nay tôi phải sống có trách nhiệm hơn, sau này sinh con ra thì dù khỏe mạnh hay bệnh hoạn cũng nuôi đến nơi đến chốn, sẽ không bao giờ có cụm từ bỏ con trong từ điển của tôi."
 
Các mẹ từ Hải Phòng, Hà Nội về chùa Như Lai trong lễ cúng 100 ngày của con
 
Suốt 7 tuần cúng thất cho con ở chùa Như Lai luôn ấm áp bởi các cha các mẹ không hẹn mà gặp. Tất cả cùng chung tay chăm chút cho lễ cúng của con thật tươm tất. Sau mỗi buổi cúng, lại tất tả mang bánh trái, sữa, đồ chơi, gấu bông... của con đến chia cho các bạn ở làng trẻ mồ côi.
 
Thù hận. Căm giận. Đó là những cảm xúc ban đầu dành cho cha mẹ ruột của con, nhưng rồi vì con, vì tình yêu con, các cha các mẹ lại học cách tha thứ. 
 
Mẹ ruột của Nhân Ái đã hiểu ra sai lầm của mình và nhận được sự tha thứ...
 
Tên của con trở thành tên của một quỹ từ thiện đầy ý nghĩa: Quỹ Bé Nhân Ái, chuyên dành để giúp cho các bé có hoàn cảnh ngặt nghèo khắp mọi miền đất nước.
 
Hàng chục, mà không có đến hàng trăm bé đã hưởng duyên lành từ Quỹ Bé Nhân Ái của con. Biết bao nhiêu sinh mạng của trẻ thơ được cứu kịp từ những đồng tiền do con để lại.
 
Những ngày này, sóng lại dậy trong lòng. Các cha các mẹ không ai bảo ai, người đến chùa, kẻ đến báo Dân trí mua cho con hộp bánh trung thu, cái lồng đèn.
 
Có mẹ lặn lội hàng trăm km, thắp cho con nén nhang và mang theo tiền đóng vào quỹ Bé Nhân Ái vì “mẹ muốn nhớ con bằng hành động cụ thể”...
 
Chỉ còn 1 ngày nữa, tròn 1 năm con ra đi, bát hương và di ảnh của con sẽ được đưa ra sông..Các cha, các mẹ lại một lần quặn lòng chia xa con...Nhưng thôi thì để con “an tâm về cõi vĩnh hằng, để con đừng luyến lưu cõi hồng trần này...”   
 
Các em Nhân Tâm, Nhân Luân, Nhân Hậu, Nhân Nghĩa, Nhân Văn, Nhân Duyên, Nhân Duyên, Nhân Trí... được chăm sóc tốt lắm. Sau này lớn lên các em con sẽ được nghe kể về chị cả Nhân Ái.
 
Con sẽ không bao giờ bị lãng quên...Tinh thần Nhân Ái không bao giờ bị mai một, con ơi.