“Con nằm đó gần trong gang tấc mà xa xôi ngỡ mấy ngàn trùng... Con ra đi trong lửa hồng rực cháy, trả cho đời một kiếp nhân sinh...” thoắt cái, con đã đi xa tròn 1 năm.
1 năm - 365 ngày tưởng nỗi đau mang
tên Nhân Ái đã lặng lẽ chìm theo thời gian. Nhưng không, càng gần đến
ngày đám giỗ đầu của con, mắt các cha mẹ lại cay cay... Lòng rưng rưng nghĩ
về con, nhớ về những thiệt thòi trong 10 tháng con có mặt ở nhân gian...
Con dùng cuộc đời khổ đau, ngắn ngủi của mình để dệt nên sứ mệnh cao cả: Kết nối và Thức tỉnh !
Bị bỏ rơi, con một mình lặng lẽ, chiến đấu với tử thần, giành sự sống. Một mình và chỉ một mình suốt bao nhiêu tháng ròng...
Từ khi biết về đám giỗ con, hàng ngàn, hàng
chục ngàn cha mẹ khắp mọi miền đã khóc, xót thương con. Từ Washington,
cha Tuấn Anh ngày nào cũng gửi email về mong tin tốt lành từ con. Cha mẹ
Tùng Loan của con từ Berlin thì "Sẵn sàng thuê chuyên cơ đón con sang
chữa bệnh. Tốn kém bao nhiêu cha mẹ cũng không màng". Mẹ Hải Thanh từ
Hải Phòng khóc nấc mỗi khi đọc những dòng tin từ con.
Tiền đổ về dồn dập để mong cứu được
con. Từ một đứa bé không ai nhận, con trở thành cô con gái bé bỏng yêu
thương của biết bao cha mẹ trong và ngoài nước. Hàng triệu con tim hướng
về, cầu nguyện cho con vượt qua...
Nhưng hình như được đón nhận tình yêu
thương dạt dào từ các cha các mẹ, con đã thỏa lòng khao khát bấy lâu.
Ngày 6/9/2010, con nhẹ nhàng lặng lẽ rời khỏi cõi đời trong một buổi
tối, chỉ một mình trong phòng cấp cứu bệnh viện Nhi đồng 2.
Hơn nửa triệu người đọc và thổn thức trước tin "Trái tim bé Nhân Ái đã ngừng đập".
Hàng chục ngàn comment dồn dập đổ về. Biết bao nhiêu bài thơ tiếc
thương con đã làm cháy lòng hàng triệu cha mẹ trong và ngoài nước.
Các ca sĩ hát tặng con trong lễ cúng 100 ngày của Nhân Ái
Trong số đó, bài thơ "Phút cuối bên
con" được phổ nhạc, qua giọng ca của ca sỹ Hoàng Bách, Phương Thanh...da
diết, từng lời, từng chữ trong bài thơ như cứa vào lòng người.
"Con
ra đi hành trang nhẹ tênh, chú gấu bông với vài ba tấm áo. Bởi bao
nhiêu, yêu thương, yêu thương con đã dành tặng bạn bè con..."
Thật không quá lời nếu nói con chính là Thiên sứ của tình yêu.
Nghe tin con ra đi, điện thoại của
Dân trí như "cháy máy" vì hàng trăm, hàng trăm cú điện thoại ngập trong
tiếc thương, nước mắt.
Một sự kiện chấn động mang tên
Nhân Ái cũng là khởi đầu cho hành trình san sẻ tình yêu thương để "không
còn con trẻ phải bất hạnh như con".
Di ảnh của Nhân Ái được các cha mẹ ở nước ngoài đưa về chùa Giác Hoàng, Hoa Kỳ
Hội cha mẹ Nhân Ái mau chóng được
thành lập. Hàng ngàn cha mẹ đủ mọi ngành nghề có chung nỗi đau mất con
đã xắn tay tìm kiếm và yêu thương trẻ bất hạnh.
Tiếc thương con, các cha các mẹ càng
quyết lòng bù đắp cho những bé bị bỏ rơi, với ước mong "để trên đời
không còn bé nào phải đau như con gái Nhân Ái".
Mẹ Phương (quận Bình Tân) của
con "lao vào làm từ thiện như điên" đến mức sao nhãng việc cơ quan phải
"nghỉ việc vô thời hạn". Ba Hậu của con thì nghe đâu có trẻ bị bỏ rơi
thì bay đến...Mẹ Thủy (Đà Nẵng) thì ngoài giờ làm việc túc trực như một
điều dưỡng của khoa Nhi, BV Đà Nẵng, thoăn thắt hết thay tã cho bé này
lại bế bé khác ở phòng trẻ bị bỏ rơi.
"Nhân Ái đã làm thay đổi tôi", nhiều
cha mẹ thốt lên như thế. Trước, các cha các mẹ dồn hết tình yêu thương
đứa con mình dứt ruột đẻ ra, nay thì khác, bên cạnh tình yêu dành con
mình, các cha, các mẹ dành nhiều thời gian để yêu thương những đứa con
mang họ Nhân.
Thay cho các buổi đi chơi là những
buổi cả nhà cùng đến làng trẻ mồ côi, để cha mẹ con cái cùng quây quần
tiếp thêm hơi ấm cho trẻ em bất hạnh.
Trong tuần thất thứ nhất của con, mẹ
Trang từ Hóc Môn đã nức nở "Cảm ơn con, cảm ơn con, Nhân Ái ơi. Con đã
làm thay đổi mẹ. Mẹ cảm thấy xấu hổ vì lâu nay sống ích kỷ quá..."
Nỗi đau mang tên Nhân Ái giúp cho
những nhà xã hội học thay đổi quan điểm, "Hóa ra không phải thời đại
công nghiệp làm người ta chai lì, mất cảm xúc. Hóa ra, dòng chảy yêu
thương vẫn tràn ngập trong tim nhiều bạn trẻ...".
Đặc biệt, có bạn điện thoại đến Dân trí
thổn thức "Bọn em sống khá thoải mái, đã hai lần đi phá thai. Nay đọc
về câu chuyện bé Nhân Ái, hai đứa em choáng váng. Nghĩ lại mấy đứa con
không kịp chào đời, lòng ân hận, ray rứt khôn nguôi..."
Trên comment, có chàng trai chia sẻ
quyết tâm "Câu chuyện về Thiên sứ Nhân Ái khiến tôi suy nghĩ nhiều
lắm. Từ nay tôi phải sống có trách nhiệm hơn, sau này sinh con ra thì dù
khỏe mạnh hay bệnh hoạn cũng nuôi đến nơi đến chốn, sẽ không bao giờ có
cụm từ bỏ con trong từ điển của tôi."
Các mẹ từ Hải Phòng, Hà Nội về chùa Như Lai trong lễ cúng 100 ngày của con
Suốt 7 tuần cúng thất cho con ở chùa
Như Lai luôn ấm áp bởi các cha các mẹ không hẹn mà gặp. Tất cả
cùng chung tay chăm chút cho lễ cúng của con thật tươm tất. Sau mỗi buổi
cúng, lại tất tả mang bánh trái, sữa, đồ chơi, gấu bông... của con đến
chia cho các bạn ở làng trẻ mồ côi.
Thù hận. Căm giận. Đó là những cảm
xúc ban đầu dành cho cha mẹ ruột của con, nhưng rồi vì con, vì tình yêu
con, các cha các mẹ lại học cách tha thứ.
Mẹ ruột của Nhân Ái đã hiểu ra sai lầm của mình và nhận được sự tha thứ...
Tên của con trở thành tên của một quỹ
từ thiện đầy ý nghĩa: Quỹ Bé Nhân Ái, chuyên dành để giúp cho các bé có
hoàn cảnh ngặt nghèo khắp mọi miền đất nước.
Hàng chục, mà không có đến hàng trăm
bé đã hưởng duyên lành từ Quỹ Bé Nhân Ái của con. Biết bao nhiêu sinh
mạng của trẻ thơ được cứu kịp từ những đồng tiền do con để lại.
Những ngày này, sóng lại dậy trong
lòng. Các cha các mẹ không ai bảo ai, người đến chùa, kẻ đến báo Dân trí
mua cho con hộp bánh trung thu, cái lồng đèn.
Có mẹ lặn lội hàng trăm km, thắp cho
con nén nhang và mang theo tiền đóng vào quỹ Bé Nhân Ái vì “mẹ muốn nhớ
con bằng hành động cụ thể”...
Chỉ còn 1 ngày nữa, tròn 1 năm con ra
đi, bát hương và di ảnh của con sẽ được đưa ra sông..Các cha, các mẹ
lại một lần quặn lòng chia xa con...Nhưng thôi thì để con “an tâm về cõi
vĩnh hằng, để con đừng luyến lưu cõi hồng trần này...”
Các em Nhân Tâm, Nhân Luân, Nhân Hậu,
Nhân Nghĩa, Nhân Văn, Nhân Duyên, Nhân Duyên, Nhân Trí... được chăm
sóc tốt lắm. Sau này lớn lên các em con sẽ được nghe kể về chị cả Nhân
Ái.
Con sẽ không bao giờ bị lãng quên...Tinh thần Nhân Ái không bao giờ bị mai một, con ơi.